"Không... không thể nào, ta là trung thần! Sao ta có thể làm những việc này!" Kim Phú Quý vội vàng đứng dậy, níu lấy cánh tay Trương Hải Thân: "Con rể ngoan, con biết rõ ta mà, ta... ta tuy không phải là thanh quan gì, nhưng tuyệt đối không dám làm những chuyện này đâu, ta..."
"Không dám làm? Ha hả, ta nói này Kim đại nhân, trên đời này làm gì có chuyện ngươi không dám làm?" Trương Hải Thân giậm giậm chân xuống đất: "Chắc là chỗ này rồi đúng không? Người đâu, đào lên cho ta!"
"Khoan đã! Khoan đã..."




